[Review tổng hợp] Các đam mẽo cổ trang đã đọc

LƯU Ý: CÒN UPDATE + SỬA ĐỔI, THÊM TÁC GIẢ, REVIEW, VVVV. Vì để hoài trong máy nên cứ post đã….từ từ tính sau….
Disclaimer: Gặp mấy truyện tâm đắc thì có thể review dài dòng các kiểu. Sau này đọc càng nhiều, cũng feel lắm mà cũng lười lắm =))))))) Viết vài dòng ngắn gọn cho thiên hạ đỡ lọt hố nhầm =)))
Mình chỉ xem cổ trang. Cơ bản xem Đam vì ham cái sự lãng mạn cổ kính thôi. Gu toàn cường cường, HE, không sinh tử huynh đệ phụ tử các kiểu =)))) Nếu có sinh tử thì chỉ thoáng qua hoặc phải hay lắm mới xem. Rất thích đọc phúc hắc thụ cơ mà khá hiếm =))))


Vĩnh Thặng Hoàng Triều Hệ Liệt – Phiền Lạc
Mỗi truyện thuộc hệ liệt này có 10 chương cùn nhưng mà 1 chương dài vcl, nên tính ra cũng phải 20 chương chứ chả đùa. Xem mệt mỏi các thể loại cung đấu, cung đình đầy âm mưu huynh đệ diệt nhau thì cái hệ liệt này lại khá là cutoe. Hoàng thất 7 anh em mà ai cũng chả giành ngôi làm cmg, thích tùy tâm mà làm chuyện mình =)))) Cũng khá là đùm bọc lẫn nhau dù là vẫn lừa nhau lol. Chỉ khổ là đứa nào cũng não bổ, thông minh tuy vài đứa tính cách khá ngu ngơ =))) H rất là chi tiết khụ khụ, nhưng mà dễ bỏ qua, cũng không tục, cái H cưỡng ép thì không tả =)))) Chỉ là lạm dụng xuân dược quá nhèo. Hừm mấy anh hoàng tử ai cũng từng làm với nữ cả vì là hoàng gia mà, nhưng mà mình không trọng vụ khiết hay không khiết, chỉ trọng chung tình hay không, sau khi biết mình thích thụ/công là các anh đều yêu hết mực, thế cũng chứng tỏ yêu vì đó là người kia chứ chẳng đặt nặng cái gì.
1) Yên Tri Phi Hồ:
Cuốn đầu mình đọc trong hệ liệt và cũng là cuốn thích nhất. Bạn thụ là lục hoàng tử, bị gả (nhưng chưa kết hôn thì công thó rồi =]]]]) cho công chúa một tộc dân thảo nguyên kiểu như cầu thân hòa bình, nho nhã xinh đẹp rành nghề y, được gọi là phong lưu vì nói năng ngọt như mía lùi với nữ nhân. Thật ra mình cũng thích bạn công chúa, tuy bạn dữ thật =))) Công là tộc trưởng một tộc dân khác cùng chỗ, nhìn thấy thụ là đã nhất kiến chung tình 3 năm trước. Công thụ tình cờ gặp nhau, tìm cây kiếm mệnh danh là sẽ thống nhất thảo nguyên, cả 3 dân tộc cả vùng này bị kéo vào chiến loạn giành kiếm và ha hả, plot twist xảy ra. Nghe cái tag phúc hắc thụ là biết rồi ha, làm như trói gà không chặt mà không phải đâu. Công cực kì sủng thụ, muốn gì là cho hết, còn thụ lừa công từ đầu tới cuối, thành ra truyện này nó hơi ngược công =))))) Cũng may thụ chỉ là vì trách nhiệm quốc gia, lúc nhận ra tình cảm xong thì rất quyết tâm bảo vệ công (và rất ngầuuu huhu ngầu lắm luôn =]]]])
2) Kiến tập ngự y:
Công là hoàng thượng aka anh cả của đám, thụ là đứa rỗi hơi trong giang hồ (hình như thế, nghe anh nói có vẻ cũng là COCC nhưng mà không nói rõ), rành nghề y lẫn giỏi khinh công. Về võ công thì hai bạn ngang nhau, chứ thụ bảo thụ giỏi hơn thì mình méo tin lắm =))))) Thụ còn có khuôn mặt cực đẹp nên luôn dịch dung, phần vì để sau này trốn khỏi hoàng cung, phần vì muốn tìm người yêu mình mà không vì mặt. Bạn công cutoe lắm, hoàng đế mà vừa thấy thụ là đã thích đôi mắt giảo hoạt, thích cái cách không câu nệ quân thần, nên cứ bám thụ suốt, nghe lời thụ làm culi xếp thuốc =)))) Thụ cũng be like “Có một ngày mình bị xử trảm bay đầu aaaa” nhưng mà miệng tiện cứ thích bắt nạt người ta, cầm lòng không đặng. Cốt truyện không đặc sắc gì, chỉ là phản tặc nhỏ xíu, không phức tạp, boss bự lại được thả. Dù sao thì vấn đề không lớn nên cái kết cảm thấy trớt quớt cũng không gì lạ. Công thụ đều muốn tìm người yêu mình vì bản thân mình, tuy tình cảm nhận ra thì sớm nhưng cứ hiểu lầm vu vơ tự ngược thân. Sau này cưới rồi Hoàng Hậu vẫn trốn cung hoài để đi chơi =))))
3) Túy Điểu Kim Quy:
Bộ đầu tiên nhưng lại về thất hoàng tử hơi ngốc manh ngu ngơ, không hợp taste mình lắm, nhưng mà nhờ anh công chủ quán kéo lại, ảnh lầy ơi lầy thích bắt nạt thụ, lại hay say rượu nhưng âm thầm sủng. Thụ gặp công khi đang chạy trốn do bị vu oan là giết bà phi của hoàng thượng. À thì tất nhiên với gu bà tác giả này thì anh công cũng chẳng dạng vừa đâu, nhưng mà không ngược =))) Thực ra hơi mệt thụ, cái kiểu âm thầm muốn bảo vệ công nhưng lại còn mắc bệnh tsun, khiến công đau lòng bỏ đi, “vì người mình thích có thể uống cả rượu độc”. Được cái nội dung bộ này là hoành tráng nhất, lôi hết cả nhà hoàng triều ra, âm mưu lừa lọc chĩa mũi dùi lung tung, lại thấy được cả nhà gắn bó thế này thế lọ nhưng ai cũng lầy, ai cũng hồ ly thành ra giúp thì giúp mà cũng méo có nói nhau a =)))) Phiên ngoại nói về Nhị và Ngũ hoàng tử và gian tình hai anh (aka màn cưỡng ép duy nhất, ngũ hoàng tử là con nuôi). Tam + Tứ công chúa cũng cực kì cá tính luôn. Nên đọc bộ này trước Yên Tri Phi Hồ.
=== Ngoài ra còn 3 cuốn khác trong hệ liệt này nhưng mà không về hoàng thất, thành ra cũng lười đọc.
4) Phong Khởi Lan Thành Tẫn Phi Hoa – Phiền Lạc
À há há tính ra truyện này rất là hợp gu mình, chắc là vì công chăm so si tình còn thụ thì mạnh mẽ kinh hồn, lại còn cái kiểu thụ tính kế công =))) Thụ là thứ tử của một nhà bán vải giàu có nhất nhì nước, nhưng mà toàn ăn chơi phong lưu, xong bị cha đưa tới chùa để ăn năn, và rồi công thụ gặp nhau ở chùa =)))))) Công là tướng quân lên chùa thăm mộ mẹ, tính tình lạnh lùng giết là giết, ngạo kiều thì không hẳn. Lúc đầu thấy thụ lỗ mãn với mình quá nên tính giết luôn cho xong, ai dè người kia võ công không tồi. Công bị mất hết nội lực, nên mời thụ đồng hành cùng mình về nhà người thân bên họ mẹ vì cần người dẫn đường, với cái giá là “Lấy thân báo đáp” =))))) Ờ anh công mặt dày, thụ cũng mặt dày =)))). Vì quyền anh công khá lớn nên bị ám sát nhiều lần.
Trên đường hai người vào sinh ra tử, âm mưu cung đấu chỉ nằm ở phạm vi nhỏ. Thân phận thật của thụ khiến mình hú hét vì ngầu =))))))) Cơ mà từ đó ngược xảy ra, ban đầu thì quan hệ giao ước vậy mà lại gần gũi, thoải mái hơn khi mọi thứ vỡ lẽ. Công tỏ tình đầu tiên, thụ giả vờ bỡn cợt nhưng cũng yêu chết người ta rồi. Sau hai đứa lại rơi vào hoàn cảnh ta sống – ngươi chết, công bị ngược tâm xong thụ bị ngược thân, hai đứa ngược nhau nhưng cảnh hiểu lòng nhau lại cực thỏa mãn: cùng nhau ngồi ở sơn cốc, công nguyện chăm thụ cho tới khi thụ chết vì độc rồi tự vẫn. May mà không phải BE =))))))))) Tuy đôi lúc sẽ thấy thụ hơi thánh mẫu trong chuyện tình cảm nhưng cũng dễ thông cảm. Ừ, chỉ có anh công quyết không buông tay mới giữ được thụ thôi.
5) Quân Vi Hạ –
Ở cái nước này thì có luật bắt buộc hoàng hậu phải là nam, nghe nó hơi nhảm shit nhưng mà truyện miêu tả lý do khá có lý, rằng nam hậu sẽ quản chuyện triều chính tốt hơn, không có đố kị thông thường nhiều như nữ. Cơ mà truyện dìm nữ quá làm mình hơi nghẹn =)))))) Thụ đầu truyện mới là thái tử chứ chưa có làm vua, trầm ổn, ôn nhu, do hoàng hậu dạy phải đối tốt với nam phi của mình dù cho không hảo nam sắc nên bạn rất có chừng mực, chứ không như lão vua sida ba của bạn. Cơ mà hoàng hậu vẫn lo, thành ra đi kiếm một bạn “nam phi” sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành về =))))) Và nam phi là công =)))) Công kiểu gì suốt ngày làm nũng, thích cọ cọ như con mèo. Cơ mà đừng coi thường anh, anh tự mình tính kế chuyện nhà hết, lấy tiền góp gạo cho vợ, còn buôn bán giỏi, võ công ổn, tự mình có một mạng lưới ám vệ cực giỏi, tới mức thụ nghĩ mình quá may mắn lấy được công như vậy =))) Chuyện giữa hai bạn ngọt kinh khủng, chẳng có cao trào gì nên coi không đã lắm, nhưng dù sao vẫn khá ổn.
6) Thiếu Niên Du – Mạt Hồi
Nghe đồn bà này chuyên gia ngược công, giờ mới được tận mắt thấy =)))))) Công bệnh, dự là chết yểu khi 18 tuổi nhưng đại sư bảo thụ là người có mệnh cách tốt, có thể chữa cho công. Thế là người nhà rủ người đi bắt cóc thụ về gả cho công. Thụ thì chả có gì nổi bật, nghe thấy tội nhà này nên quyết định ở lại giả gái làm vợ cho tới khi công khỏe, đúng hạn rời đi. Công thương thụ kinh khủng, sủng tới mức thụ sợ hãi và cắn rứt. Ba mẹ công thấy không ổn nên cố tình muốn đuổi khéo và muốn công lấy thiếp. Sau khi thụ giả chết thì công lập tức sống không bằng chết, lại còn bị mẹ bày mưu lừa cho động phòng, đẻ ra một đứa con. Tuy là hai người kia có lỗi nhưng cô kia yêu công thật lòng, thiệt chứ coi cả truyện thương cổ vcl luôn ấy. Mình còn ghét lây công vì ổng không thương con mình chút nào, mà đứa con lúc nào cũng mong ba nhìn mình. Cái logic “yêu phải rời xa” của thụ làm mình nghẹn mấy đợt, thôi thì sau đó hai đứa cũng HE. Chuyện không gì đặc biệt, thụ mờ nhạt, nhưng ai thích ngược công thì nhảy hố đi =)))
7) Tứ Hôn – Đản Thát Quân
Thụ là tướng quân đời trước, trọng sinh sống lại dưới thân xác khác là con trai của gia tộc họ Viên, vì sợ con trai mình bị hại hay gì đó mình quên cmnr nên ảnh phải giả gái. Đời trước ảnh không được yêu thương, đời này nhận tình cảm gia đình quá nhiều khiến ảnh cảm động. Bạn công kiếp trước của thụ nói khốn nạn thì cũng không phải, chỉ là nghĩ về lợi ích bản thân quá nhiều. Công kiếp này thì kiếp trước cũng moi tim ra mà yêu bạn, thụ chết thì công cũng tự sát theo. Công là cửu hoàng tử, vốn không ham tranh quyền thế nhưng cũng là dạng thâm tàng bất lộ. Thụ quá xinh đẹp nên lúc nào cũng phải đeo khăn che mặt hay dịch dung, kiếp này chỉ muốn trả ân tình cho công, còn tra công kiếp trước thì quyết không đụng tới =)))) Truyện này ai ai cũng đều là não bổ, ai ai cũng thông minh cái gì cũng đoán ra được nên coi không bị nghẹn =)))) Cứ “ta biết ngươi sẽ biết ta làm abc nên ta làm cde” =)))) Thụ thì cơ trí, giỏi võ và có nhiều cái tên nhất mình từng biết (6 cái) =))) Lâu lâu trêu chọc khiến công phát nghẹn. Công thì khá thê nô, chung tình, hay ghen và mặt dày, lúc đầu thì khá đa nghi =)))) Công đôi lúc nhớ lại về kiếp trước, rất dằn vặt về tình cảm của mình với thụ bây giờ và với người trong mộng kiếp trước (vì không biết hai là một).
“Ma giáo giáo chủ rời giường mỗi sáng” Hệ Liệt – Chung Hiểu Sinh
Từ lúc đọc một bộ của bà này là mình thành fan bả luôn, hài ngược có đủ, nội dung không hẳn là mới nhưng không ngấy, nhấn nhá đầy đủ, chắc tay. Cái tên hệ liệt nghe hơi ngu nhưng đọc thì khá ok, mặc dù là mình hơi loạn timeline vì có ông thần y xuất hiện hết 4 cuốn nhưng giáo chủ aka công trong mỗi bộ đều khác =)))) Mỗi bộ đa số đều nói về thân thế của thụ hay hành trình thụ trả thù, tìm sự thật, đặc biệt là hành công ahjhj (trừ bộ đầu).
8) Mỗi sáng rời giường đều thấy giáo chủ đang hóa trang:
Đây là bộ khó hiểu thèng công nhất và cũng là bộ mình không thích nhất. Ban đầu gây khó chịu không chỉ vì tính cách thụ khá lạnh lùng mà còn vì công tỏ vẻ lạnh lùng, tỏ vẻ như xem thụ như công cụ tiết dục. H khá là nhiều nữa chứ mà mấy cảnh H thụ với công lúc ở ma giáo nó cứ mang hơi hướm cam chịu, khiến mình không thoải mái (dù biết cố tình là vậy). Thụ là tả hộ pháp, công là giáo chủ thích chơi cosplay =))) Cả truyện là màn công liên tục cosplay thành 4 người khác nhau để thử lòng thụ, còn nội dung chính cứu cha của thụ thì cũng không được nhiêu =)))) Công dù cực kì yêu thụ, sẵn sàng chết vì thụ, nhưng lại không biết nên tin tưởng thế nào, còn thụ thì cứ nghĩ công không thích mình nhưng vẫn tận trung. Nó không mang dáng vẻ ngược, nhưng thực chất là ngược ngầm từ đầu tới cuối. Nhớ nhất là cảnh khi thụ biết sự thật công hóa trang, thụ cười quằn quại trên sàn vì hạnh phúc, xong lại khóc vì đau đớn do không tin tưởng, do bị đùa cợt, rồi lại tiếp tục cười, cứ nổi điên vậy cả một đêm rồi lại vờ như không biết gì. Bà Sinh tả cảm xúc quá tốt.
9) Mỗi sáng rời giường đều thấy giáo chủ đang uống thuốc:
Hơi tội anh công bị cái chứng bệnh mắc dịch, nửa tháng ngu nửa tháng thông minh =))) Đã thế anh còn mang cái tên không nỡ gọi là Cao Thông Minh =))) Ảnh là con lượm của cặp phía trên đấy =))) Ờ, trong cái môi trường nhà nhà đoạn tụ nên anh cứ nghĩ nam nam là chân lý, bị nhồi mấy thứ sida nên vừa gặp thụ là để ý cái mông đẹp của người ta, thế là nhất kiến chung tình =)))) Thụ là ma quân của một ma giáo khác đối lập ma giáo của công. Cái ma giáo của công nó chỉ bề ngoài là nhiều chứ bên trong yêu thương nhau, còn của thụ là tàn độc giết hại nhau. Thụ là bị người trong giáo đâm sau lưng, mất hết nội lực. Công trong lúc bị ngu đem tâm ra cho thụ chà đạp lợi dụng, lúc thông minh thì vẫn thê nô thôi nhưng mà biết ứng xử hơn, biết lợi dụng ăn tí ngon ngọt =))) Thụ không tin ai vì môi trường buộc y phải thế, nhưng mà với công aka “Đứa bé ngốc”, thụ rất tin tưởng, luôn ngủ cùng, chiều chuộng. Thụ nghĩ với một đứa ngốc thì không cần đề phòng, thành ra yêu. Tới lúc biết sự thật thì màn ngược nhau bắt đầu, mà toàn thụ ngược công chứ công thật ra ngu hay khôn gì cũng yêu thụ thôi =))) Sau này thấy thụ bị công chết tâm ngược lại một chút cũng sướng vcl ấy =)))) Ài, truyện này có nhân vật phụ pháo hôi rất chất và mình rất hối hận khi đọc phiên ngoại…
10) Mỗi sáng rời giường đều thấy nhân vật phản diện đang đoạt diễn:
Công thụ đều lầy như nhau =))))))) Cười chết bỏ với hai người ban đầu. Anh công đầu truyện đá thụ xuống núi nên bị diêm vương hỏi tội, bởi vì thụ là thần tiên đang trải qua độ kiếp ở phàm trần, sẽ vang dội khắp nơi mà bố công dám nghịch thiên đá thụ chết =)))))) Để bảo toàn mạng sống, anh công phải tận lực giúp đỡ thụ, mà công còn được xác định trước là phải để thụ đâm chết mình sau này nữa chứ =))))) Ảnh cũng khổ sở lắm mắng chửi trong lòng, buồn cười hết sức =))))))) Mà vừa chửi lại vừa khen người ta đẹp, động lòng lúc nào không hay. Thụ thì ban đầu ôn hòa tự kỉ, sau mất trí nhớ mà hắc hóa, muốn tìm ra thù xưa. Công toàn lấy mặt người trong giáo phái mình, cải trang đi giúp thụ tạo ra mấy tình huống buồn cười, bị thụ lúc hắc hóa đè đầu cưỡi cổ =)))) Tại truyện này bà Sinh không muốn ngược nhiều nên đỡ, chứ khúc cuối lẽ ra phải máu chó lắm thì lại gượng thành HE =))))) Khúc giết như thiên mệnh bảo thì có 1 dòng, đmmmmm. Có plot twist cuối về thân phận anh công.
11) Mỗi sáng rời giường đều thấy giáo chủ đang phá án:
Có review dài ở đây. Là bộ mình cực, cực kì thích của hệ liệt, cũng là top fav đam của mình vì nó quá đánh trúng gu. Công thụ quen nhau từ niên thiếu 15 tuổi, châm chọc nhau rồi thành ra thích lúc nào không hay, suốt 5 dài. Hai đứa lại là chính – tà tương khắc nên khiến công hơi quằn quại lo lắng, chứ thụ thiệt ra méo care nhiều vì bạn biết chính đạo cũng như shit. Công là giáo chủ ma giáo lầy lội, tùy tính nhưng trọng nghĩa, trọng bằng hữu, hi sinh rất nhiều cho thụ. Thụ là con của gia tộc kiếm pháp trấn giữ phía Nam, đoan chính mẫu mực nhưng si tình cực kì. Trong lúc tưởng công chết thì thụ chờ cả một năm sống không bằng chết. Truyện nội dung rành mạch, xử lý vụ án hãm hại công, về bộ thần kiếm, cũng như liên kết với các vụ án giết mẹ thụ, về trận phạt ma 10 năm trước,…Giọng văn hài hước, cười muốn nổ phổi nhưng ngược rất sâu sắc. Nhân vật phụ cực kì đáng yêu, ngay cả boss cũng thương tâm. ĐỀ CỬ ĐỀ CỬ ĐỀ CỬ.
==== Hết Hệ Liệt
12) Khi nhân vật chính đồng nhân xuyên vào nguyên tác
Muốn thua cái truyện này luôn, thật sự =))) Nghe rất có vẻ não tàn nhưng ngược hài đầy đủ, nhiều điểm lắng đọng sâu sắc trong các nhiệm vụ công thụ phải trải qua. Đọc cái này như là hiểu thấu nỗi lòng trai tung hint mà không gei trong nguyên tác, nên tác giả đồng nhân phải OOC thỏa thú tính, cũng khá là châm biếm =))) Công nguyên bản lạnh lùng si kiếm nhưng từ đồng nhân thì OOC thành tsun, râm đãng =))) Rất nhiều tình huống buồn cười giữa công và thụ, chính công cũng cảm thấy mình bệnh vcl nên rất ngoan ngoãn uống thuốc =))). Thụ thì tưng tửng, hào sảng, là sư đệ của công nên trong lòng rất ngưỡng mộ sư huynh giỏi giang của mình, nên khi công đồng nhân show hết mọi mặt đáng khinh bỉ thì thụ như mở ra chân trời mới =))) Tình cảm hai bạn tuy phần nhiều là hài, nhưng mình rất thích cách công kiềm chế bản thân khi biết thụ không phải yêu mình như trong đồng nhân, cũng thích cách anh nói “không phải” khi thụ muốn song tu để tăng nội lực. Tội thụ, thiệt ra sau này thụ là thích thiệt rồi mà công cứ tự ti =))))))) Cốt truyện không có gì đặc sắc, nhưng plot twist lẫn cua gấp làm mình thấy đắng zl. Quá nhiều nhân vật phụ nổi bật nhưng không đủ đất diễn ;;A;; Đề cử.
13) Nhập vọng
Truyện tạo cảm giác ung dung, thoải mái, công thụ như hai bằng hữu, huynh đệ tâm đầu ý hợp. Công xuyên từ một cuốn truyện khác qua, lãnh khốc, giết người như ngóe nhưng không phải bạ đâu giết đó; thụ là phong lưu lãng tử, hay lo chuyện bao đồng, trọng tình trọng nghĩa với bằng hữu nên được nhiều người quý. Vì công xuyên vào một tên hái hoa tặc tuấn tú (aka thích chơi xong bỏ) nên bị người người hô đánh, chỉ riêng thụ tin anh công không phải người đó =))) Hai người cùng nhau phá án về kẻ giả danh thụ, sau lại liên quan tới nhiều thứ khác nhau và có lý do vì sao công xuyên qua thế giới này. Tình cảm hai bạn có lẽ sẽ mãi mãi dừng ở mức hint bromance nếu như không có cái tình tiết song tu do công mất nội lực và thụ bị trúng độc. Cảnh H song tu duy nhất đó phảng phất cảm giác ung dung bình thường nhưng cũng thập phần ôn nhu, hối lỗi, sợ hãi. Quá trình từ cảm thấy khó đối mặt, sợ hãi khi nhận ra tình cảm, sợ người kia chỉ là do ép buộc, tới thừa nhận, đều hợp lý và thấm. Các nhân vật nữ trong đây rất nữ hiệp và hiểu chuyện (cũng là bà mối/fangirl ngầm cho hai anh =w=).
14) Chước Lộc

Cái thú vị ở truyện là tu tiên nhưng chả có hệ thống gì quá nhiều đọc phát ngán, mà giống như một truyện viễn tưởng khoa học, giai cấp tranh giành quặng đá quý hơn. Lộc Ly là đá có thể cung cấp linh lực cho người hay bất cứ cái gì có khạm nó, khiến ai có Lộc Ly là auto có thế lực. Vì Lộc Ly mà mới xảy ra bao vụ tranh đấu thù oán trong truyện. Thụ là cây đao giết người của Hoàng đế khi áp dụng luật Chước Lộc aka Buộc các thế gia phải nộp Lộc Ly cho hoàng khố thay tiền. Kiếp trước ảnh bị hàm oan các kiểu, mang tiếng xấu giết thầy giết huynh giết bạn các kiểu. Kiếp này ảnh bám anh công, cỡ nào cũng không buông nhưng vẫn tính kế để sửa lại hết lỗi lầm cũ, tìm ra kẻ hại sư phụ. Kiếp trước anh công là tướng cao, ôn hòa nghiêm trang, ngay thẳng nên ghét cái kiểu tàn nhẫn của thụ, mà hồi bị người kia trêu đùa kinh quá nên đổ lúc nào không hay. Tâm tình mới yêu của thiếu lữ nên còn bối rối, vụng về làm quà tặng người ta mà chưa kịp trao ;;w;; Người thì tưởng người nọ ghét mình, người nọ thì nghĩ người kia chỉ đùa giỡn mình nên mới hụt mất một kiếp, kiếp này làm lại thì có chút ngược nhưng mà ngọt vô bờ luôn.
Nhìn thụ cả truyện được công bảo bọc mà đừng tưởng bạn nhược nhá, ngồi nhàn để được sủng nhưng cần thì chém bay đầu người ta =)))))))))))))) Nói chung thụ cực kì chủ động trong tình cảm mà cũng cực kì thông minh, còn công thì thê nô mặt lạnh mà tâm nóng, chung tình af =)))) Hài lòng nhất là các nhân vật phụ trong đây cực tốt cực chuẩn, không phải cái kiểu dòm là thấy ghét, ngay cả boss phản diện luôn. Ba má ai cũng là thương con hết mực nhưng lạnh bề ngoài. Best nhất chắc là anh sư phụ Chu Tinh Ly, lầy vcl. Dài chưa tới 100 chap nên không dông dài, cốt truyện tình tiết kết nối chặt chẽ, khúc mắc hai kiếp liên kết nhau chứ không chỉ nói về một kiếp. Vừa vào là đẩy plot lên xử lý luôn chứ không có ba cái quá trình như trả thù người bắt nạt mình, tranh giành quyền thế, vân vân của mấy bộ trọng sinh. Bộ có cả lý do hai người đều trọng sinh, mấy cái chi tiết về hồn phách mọi người nên xem kĩ vì đều là có ẩn tình được tiết lộ ở khúc cuối, mình đọc mà chỉ muốn :((((((( Tâm cơ boss bự không sâu hay đúng hơn là nhạt vcl, ý nghĩa truyện cũng không nhiều, nhưng diễn biến rất ổn mà tình cảm cũng hợp gu mình af. H không tả kĩ, làm có hai lần =)))))))))
15) Trọng sinh chi túc địch
Cp: Cố Ảnh x Đoàn, cường cường, tu tiên
Chưa hoàn, ra chậm mà tình cảm cũng chậm rì, nói bộ này là một bộ kiếm hiệp thông thường thì có lý hơn đấy =)))))) Nhưng mà chậm thì có cái hay của chậm, tình cảm hai bạn chậm nhưng có lý, từ thù địch, đồng hữu rồi lên tri kỉ. Tuy là mở đầu có hơi choáng vì bạn thụ (có lẽ) là bị bạn công (bức) tới đường tử, dù là mình không cho là vậy *khụ khụ*. Giữa hai người kiếp trước cũng như kiếp này, oán hận với nhau tự nhiên mà tới cũng chỉ vì dòng đời đưa đẩy, lúc nào cũng chỉ là một lòng muốn đọ sức với kẻ ngang mình. Thụ không thua công về tài võ, mà thua về tài bày mưu tính kế. Điều khá thú dzị là mình không cảm thấy một chút oán hận từ Cố sau khi trọng sinh mà chỉ một lòng muốn thắng kẻ kia. Cốt truyện chưa gì đặc biệt lắm, tả đôi khi còn quá dông dài dù chỉ là một chi tiết nhỏ như đi đảo kiếm đồ. Truyện chưa hoàn nên cẩn thận khi lọt hố.
15) Đương Niên Ly Tao

Bộ trọng sinh thứ 2 khá thích, dù bạn công mình không thích lắm. Bạn công rất thê nô, hay làm nũng, thông minh giỏi võ nhưng mà có điều mình không ưng là bạn khó chiều quá =)))))) thụ đi mất một tí là bạn lại khó chịu với người khác. Nói chung là bạn làm nũng vcl, nũng không gì bằng mà lâu lâu nũng quá lại hành thụ. Đọc cả truyện mà như đang đọc cha chăm con ấy =))))))) Mình chỉ không ưng là công khá tàn nhẫn, bạn không nghĩ tới mạng người nhiều nên mình tin là bạn sẽ không thành vua tốt…mà thôi truyện (và thụ) muốn bạn làm vua thì cứ làm vua đi.
Công không hạp gu mình thì thụ lại hạp gu mình vcl. Bạn là thiên tài quan văn nhưng mà tâm cơ cũng nhiều, bạn thích quyền lực nhưng mà không phải tham quan, chỉ là thích nắm quyền hoy. Với bạn thì quyền lực mới giúp bạn sống tốt và cũng giúp bạn nâng đỡ người thương. Tính ra bạn là thầy của đứa công bên trên nên bạn chiều chuộng thằng nhỏ af =))))) Mà buồn cười nhất ai cũng kêu tư sắc bạn thụ bình thường, song sau này chỉ khi nhìn kĩ đôi lông mi của người ta thôi mà thằng nào cũng xốn xan thất thố, cảm thấy đù, đẹp quá =)))) Bên cạnh công thụ còn có cái quan hệ tri kỉ, kỳ phùng địch thủ giữa thụ và võ quan, cả hai đều có tâm kế nhưng mà người thì võ quan người thì văn quan =)))) Nhiều khi còn muốn crackship hai bạn.
Giọng văn Ly Tao rất hay, kết chương là những bài thơ buồn gây nuối tiếc, trong khi những đoạn đối thoại và nội tâm lại hài hước, bạn Lạc cũng tửng lắm chứ không vừa =))))) Hài, nhưng lúc nào cũng man mác buồn, kết mỗi đoạn văn cứ nhắc lại kiếp trước và tình cảm giữa hai người. Cảnh H che rèm là nhèo =)))))))))))))))))))) Công đói khát vcl nhưng tới lúc làm thì cuống cuồng sợ người kia đau =))))) phiên ngoại thì chả liên quan truyện, buồn vcl =))))))) Chương truyện dài vcc =))))))) Mình mất 8 tiếng mới xem hết 75 chap.
16) Kinh Hồng – Hà Hán
Timeline bộ này là mấy trăm năm sau Đương Niên Ly Tao hay gì ấy. Bộ này hơi huyền huyễn xạo ke hơn, thụ trọng sinh trong thân xác khác và đổi công. Kiếp trước thụ bị công cũ giết, kiếp này thụ sống lại trả nợ cho công mới aka người mà bạn hạ độc khiến cho ngu si suốt 10 năm. Thụ dùng máu độc của mình trị độc cho công, nuôi dưỡng dạy dỗ công. Công lúc ngu thì có cưới vợ, có con nhưng con sinh non, được cứu sống bởi thụ hạ cổ trùng khiến cho bà phi kia ghét bỏ đứa con. Thành ra gia đình chân chính là thụ công và đứa con ấy chứ =)))) Đứa công cũ giết thụ xong thì nổi bệnh, hối hận nên ôm xác thụ…làm =_=. Nói chung thì xem sẽ khá tức điên với thằng công cũ, buồn cho thụ. Ngược nhau cũng kha khá. Công mới thì thôi, thông minh lại là yêu thụ tha thiết nhưng sau khi biết sự thật tất nhiên là có ngược. Giọng văn buồn buồn y như ĐNLT. H cua đồng aka coi như méo có H =))) Thụ trong đây tính cách chán hơn bạn thụ trong ĐNLT nhiều =))) Không có nhân vật phụ nào nổi bật cả.

17) Giáo chủ lạc đường ký
Lại một bộ nghe cái tên rất ngu =w= nhưng hóa ra lại là một bộ ngược hài đầy đủ. Bộ này hài chết người, cũng lắm plot twist. Khổ cái là công hơi mờ nhạt dù anh là thiên tài, lâu chủ, mà lại gần như là người qua đường =)))) Tuy là đất diễn giới hạn nhưng công cũng đáng thương, bị thụ lừa ngày xưa nhưng vẫn si tình chờ tới 10 năm, ôm ngọc bội đính ước định tặng mà không kịp. Sau này gặp lại thì quyết bảo hộ. Thụ là giáo chủ ma giáo, võ công cao thâm còn hơn cả công =))) não cũng bổ cực kì và cũng mất dại cực kì =))) xoay cả lũ chính đạo như xoay dế, nhiều trò bạn bày ra buồn cười vcl. Câu chuyện là hành trình phá cả thiên hạ của cặp đôi công – thụ…à, thực ra chỉ thụ hoy nhưng mà công phụ diễn =))) Thụ còn có cái mặt “tai họa” cực đẹp nên dù mặt hết bị thương vẫn khiến công ăn giấm, đem mặt thụ che suốt ngày =))) Có bạn pháo hôi mình thương lắm luôn nhưng mà bạn thật là vô phương…;;A;; Cốt truyện khá, đôi lúc sẽ cảm thấy dài dòng nhưng mấy màn suy luận gây cấn, cả mấy màn lật mặt nữa =))) Công thụ cutoe lắm, thụ rất hay làm nũng với công nhưng mà bạn cũng giết người không nương tay đâu.
18) Bổn vương là đệ nhất thiên hạ
Bộ này bà tác giả viết thì nhảm hơn bộ trên tí nhưng hài vcl, tình cảm công thụ tự nhiên. Nhưng mà gu công thụ không phải là gu của mình lắm. Công là lâu chủ chuyên tìm thông tin, thụ là vương gia em vua trọng sinh quay lại 5 năm trước. Vì kiếp trước bị giang hồ giết không kịp trở tay nên lần này thụ quyết thành…võ lâm minh chủ =w= Đấy, thụ khùng điên ngu ngơ như vậy đấy =)))) Tuy thụ không phải là ngu lắm nhưng mà ngây thơ quá. Công bị đôi mắt sáng của thụ cuốn hút. Thực ra thụ và công được hai mẫu thân đính ước từ cái thuở 5 tuổi, sau này phát hiện sự thật thì tình yêu rất thuận lợi. Công thích trêu thụ, giả vờ bắt nạt, sau này lại độc chiếm hay ăn giấm chua =)))) Cốt truyện không đặc sắc, chuyện trọng sinh chỉ là plot device chứ không thể hiện trong suy nghĩ thụ lắm, dù sao thì kiếp này nó khác sạch hết rồi =))) Nhân vật phụ hài hước, nhưng có đứa em của công mình cực kì thương luôn, phần là vì tính cách ảnh tiêu soái tùy tâm, thương gia đình, lại cũng vì định mệnh đau khổ. H cũng khá dù ít?
19) Cô Hữu Thoại Thuyết – Sở Hàn Y Thanh
Mình hay gặp tác giả chuyên chính kịch rồi buồn đời viết qua hài ghê =))) Bộ này sủng công vcl, cũng chẳng ngược gì nhiều. Công là thái tử đi theo sư phụ ra giang hồ mười mấy năm, sau mới quay lại triều đình. Vì thế lực nhà hoàng hậu quá bự nên hoàng thượng không dám làm gì, lại cũng nhu nhược khiến giang sơn xã tắc nát bét. Công thông minh, đàng hoàng, tính hướng bình thường nhưng mà cứ bị đồn thành tâm cơ tàn nhẫn, thích nam sắc nuôi chục nam sủng =)))))) Thụ hơi thần kinh, là lâu chủ giỏi võ nổi tiếng thích làm gì thì làm, cao ngạo, thông minh, cái gì cũng tinh thông, chui vào hoàng cung đi tìm thần kiếm. Cả truyện là một màn hiểu lầm lẫn nhau, công nghĩ thụ cố tình gần gũi mình vì là gian tế, còn thụ thấy công quá để ý mình thì tưởng công dê già như lời đồn =)))) Cực kì buồn cười. Tính cách hai đứa trong nửa trước và nửa sau có sự biến đổi lớn vì lúc sau đã là yêu thật. Công đã yêu thì thích quấn người, sủng tới trời, thụ đã yêu thì lại sợ hãi do trauma ngày xưa. Quá khứ của công rất đáng nghiền ngẫm. Thiệt, bạn sẽ chẳng hiểu công thụ cho tới khi bạn thấy quá khứ của họ…Bởi vậy đó là đoạn mình thích nhất. Mình cũng thích cách công thụ thay phiên nhau phê tấu chương, cùng nhau luyện võ. Cốt truyện khá bình thường, phản loạn triều đình giao cấu với giang hồ đập công, công bàn tay vàng quá bự, cách anh giết boss thật là nhảm shit =)))) Chưa có người edit, có hai bản có H và không H. H tả kĩ vcl. Văn phong convert đọc khó vì nhiều từ cổ nhưng thơ thẩn hay, đẹp.
20) Tương Tư Hữu Hại
Trời mé nó hành thụ thấy ớn =))))))) Mình cực thích bạn thụ trong này, si tình, phúc hắc, hi sinh hết mực cho công nhưng cũng không đánh mất vẻ hào sảng, phong lưu, tùy tính của mình. Thụ là thần y nhưng cũng giỏi võ, ngày xưa trà trộn vào sư môn của công, tình cảm chớm nở từ đó. Thụ tỏ tình nhưng công không chấp nhận, thế là thụ lộ bí mật xong bỏ đi. Sau này gặp lại là lúc công trúng độc phải chữa trị nhờ thụ. Công từ trước cũng yêu thụ rồi nhưng đúng theo lời thụ là “cái thích đó không đủ mạnh”, dù mấy lúc anh lúng túng trc thụ là anh cứ đâm vào cột nhà =))). Lúc công chấp nhận, sủng đc thời gian thì lại xảy ra biến cố, thèng công lại trở mặt không tin thụ và tèn ten, thụ chết tâm. Ờ, truyện bà này lúc nào cũng lúc “ta yêu ngươi thì ngươi ko yêu ta, ta hết yêu ngươi thì ngươi lại đuổi theo”, thiệt là mệt mỏi =))) Nhưng mà xem công bị hành nửa sau khá thú, nhưng không đủ, thụ bị hành gấp 10 lần…Hãy xem vì thụ…..Cốt truyện không đặc sắc, chỉ 30 chương ngắn, ngược viết thấm, twist khúc cuối về thụ cũng thú vị =))
21) Chiết Chi
À ừm lại hành thụ, lúc sau hành công nhưng mà nhẹ chán so với thụ. Nói chung truyện bà này đứa nào yêu trước thì chịu thiệt =)))) Thụ cũng na ná tính cách thụ bộ trên, là hữu hộ pháp của ma giáo, bạn thanh mai trúc mã của công. Công ngày xưa bị giáo chủ ma giáo bắt về huấn luyện. Thụ có em trai song sinh, tính cách ôn hòa. Công là đứa duy nhất không nhầm lẫn hai anh em thụ nhưng lúc mấu chốt lại nhận nhầm, đẻ ra hiểu lầm và tình tiết máu chó sau này =))) Vẫn là thụ hợp gu mình, lúc thụ còn sống được chỉ vài ngày đọc đoạn tả, mình cũng khóc thật. Chiết chi tức là “bẻ cành”, là món quà thụ muốn công tặng mình khi gần chết, dù chỉ là còn là cành cây khô. Công tuy đáng trách vì cái vụ nhầm nhưng mà thông cảm được, dù sao lúc bị nhầm vẫn chăm thụ từng ly từng tí, rồi vẫn yêu, vẫn nhớ, cũng si tình. Cốt truyện có twist ổn, truyện lại ngắn tầm 20 chương, đứa thích ngược công như mình mà vẫn muốn đề cử truyện này.
22) Lòng ta nào phải đá
Đọc cái này thật là sai lầm mà =))))) Thụ và công đều là sát thủ, được lượm về từ nhỏ do mồ côi. Ngoài trừ đứa công thích ngày xưa bị thụ giết chết theo mệnh lệnh thì các đứa được lượm về khác đều có thân phận liên quan tới cốt truyện. Truyện này công thụ có đổi vai vế cho nhau, không khiết do thằng cha chủ cái hội sát thủ rất mất dại, ngu vì tình. Trong truyện này đứa nào cũng ngu vì tình từ chính tới phụ, không thoát nổi khỏi quá khứ. Công thụ đều không phải là tính cách mình thích, thụ si tình nhưng tỏ vẻ lãnh đạm, còn công thì sida, quá sida, cứ nhớ về người đã khuất mà quên đi kí ức thụ cùng mình từng vui vẻ bên nhau (dù là do kí ức bị xóa nhưng màaaa). HE, về bên nhau, nhưng không hiểu sao cứ cảm thấy nghẹn =))))) Ai thích xem ngược thì cứ thoải mái xem =))))

23) Tầm Hung Sách – ĐỀ CỬ
Tình cảm ít, cốt truyện nhiều. Mình ưng các vụ án và cách phá án đầy logic trong này, cảm giác tác giả cố gắng đan xen kiến thức tâm lý hiện đại vào cổ trang, nhưng không hề cảm thấy gượng ép. Các vụ án đều có đầu mối dẫn tới cốt truyện lớn aka boss cuối liên quan tới thụ. Công và thụ là trúc mã, thụ là con của một gia tộc buôn bán tin tức trong giang hồ, công là con của một nhà phá án bí mật cho triều đình. Công thụ từ nhỏ đã giúp đỡ lẫn nhau. Tính cách hai anh không có đặc điểm gì quá nổi bật, đàm đạm, trêu chọc nhau như bằng hữu bình thường, tình cảm hai bên đều rõ ràng mà chẳng nói ra, chỉ có bạn công mặt dày làm nũng thôi, cưng lắm =)))) Thụ trong này cường vcl, có trí nhớ siêu việt. Trí nhớ của thụ là mấu chốt của câu chuyện. Thụ và công sủng nhau, sẵn sàng vì nhau mà phạm gia quy, khiến mình nguy hiểm. Thụ tương đối nhiều đất diễn hơn công, nhưng mình lại không thấy quá lấn át. Mình thích cái cách tình cảm được miêu tả ít nhưng thấm trong truyện. Không có H hay đúng hơn là H kéo rèm =))) Lần H đầu tiên là thụ chủ động cưỡi khi công bị độc và mù =))))))) Sau đêm đầu là thụ trốn đi luôn làm công tức tới nổ phổi, tỏ vẻ như bản thân bị chơi xong rồi bị quăng =)))) công đi kiếm khắp nơi =))) Các bậc cha mẹ trong đây cực dễ thương.
24) Quân Hữu Tật Phủ – ĐỀ CỬ
Như lời tác giả bảo, công và thụ hắc lẫn nhau là chuyện bình thường =))) Mình có bài review dài ở đây, bộ này cũng là trong top đam fav của mình, và chắc là chuyện cung đình duy nhất mình thực sự đánh giá cao và yêu thích. Cốt truyện cung đấu tính ra rất đơn giản, nhưng mình cũng lười xem phức tạp nên chả sao. Cái quan trọng là tình cảm công thụ phát triển logic, nhiều đoạn ngược lẫn ngọt nhớ mãi. Công lầy lội ngay thẳng, thụ ôn nhuận thù dai. Một quan văn, một quan võ, dẫn đầu hai đảng trong triều đình, tính kế lẫn nhau, châm chọc nhau, nhưng ai ngờ lại yêu thật lòng. Từng hành động nhỏ như công đổi hương xông thành loại hương thụ hay dùng, thụ tặng ngọc bội cho công. Càng lừa nhau, họ càng trân quý những phút giây cả hai cùng nhau thành thật. Đọc ngọt khúc này lại đau khúc khác, đau cho nhân vật phụ, cho cả công thụ. Nhiều bi kịch xảy ra mà chẳng thể cứu vãn vì hoàn cảnh…thôi ít ra công thụ HE, cuộc sống hạnh phúc =))) Kịch liệt đề cử.
25) Dạ Ý Lan San
Truyện bà Tiếu đúng là…chất lượng lên xuống, dễ hố vcl. Hồi đầu bốc vì thấy tag thanh mai trúc mã và muốn kiếm hài xem, sau lại hối hận vcl. Truyện gần 50 chương thôi, dễ đọc, nhưng mà có tới ba cặp công thụ chia nhau đất diễn nên cặp nào cũng thấy chóng vánh, nửa vời, không để lại ấn tượng sâu đậm. Trong đó chỉ có một thụ mình thích, công chả thích được ai lắm. Mỗi người một vẻ, tình cảm cũng mỗi cặp một kiểu, có thanh mai trúc mã, có oan gia, có quân thần, thậm chí là có cả pháo hôi =)))) Cặp trúc mã là ổn nhất, có hi sinh cho nhau, châm chọc nhau, công sủng thụ. Hai cặp còn lại thì cứ không thành thật với nhau, tự ngược bản thân, cặp quân thần còn có cưỡng ép đè ra. Lạy hồn, tướng quân thụ mà sao cứ cảm giác yếu đuối vcl. Xem giải trí thì có thể ổn, nhưng chóng quên.
26) Giang Hồ Kì Ba Hệ Liệt – Ngữ Tiếu Lan San
27) Bại Nhứ Tàng Kim Ngọc

Chưa đọc cuốn trước nhưng mà cuốn này lại rất hợp gu mình, kịch liệt đề cử. Thụ là một trong hai giáo chủ ma giáo, công là hầu gia của triều đình, diệt ma giáo khiến cho thụ phải sống trôi nổi (dù là thụ có âm mưu sẵn rồi, ko phải dạng vừa đâu). Thụ nằm vùng làm người hầu cho công, hai người bắt chẹt nhau, nhưng cũng vào sinh ra tử xuốt truyện. Thụ giảo hoạt, mồm miệng châm chọc, mưu tính, võ công ngang ngửa công, tới lúc phân ai trên ai dưới hai người phải thi mấy chục lần mà vẫn chưa phân thắng bại, tới lúc công giở khổ nhục kế ra làm thụ mềm lòng mới chịu =)))) Công bị bệnh ưa sạch sẽ, ám ảnh khi thấy cha mình làm loạn với kĩ nữ nên gần như ghét nữ nhân, không muốn tin ai cũng không muốn yêu ai. Công coi vậy mà thương lắm, mấy đoạn nội tâm của công rất thấm. Công nhận ra thụ nằm vùng rồi nhưng cứ bám lấy hy vọng cuối cùng, “Vì nếu không đuổi theo, nếu từ bỏ thì giữa chúng ta sẽ không còn khả năng nào nữa”. Thụ chỉ là vì trách nhiệm quá đè nặng chứ cũng thương công lắm, không dám đâm dám hại công lần nào mà. Nói chung đây là cái mô típ tương sát tương ái máu tó nhưng không gây ức chế. Hai đứa chiều nhau lắm =)))
28) Thịnh Thế Thanh Phong
29) Muốn phi thăng thì yêu nhau đi
30) Hệ thống tự cứu của nhân vật phản diện
31) Ma Đạo Tổ Sư
32) Thiên Quan Tứ Phúc
33) Khóa văn hệ thống
34) Vĩnh Trú – Hà Hán
35) Mỗi ngày phải đề phòng đồ đệ hắc hóa

Mình drop bộ này giữa đường dù song trọng sinh là gu mình. Kiếp trước vì công mà thụ là sư phụ của công mà chết, nên công quyết kiếp này bảo vệ sư phụ mình. Thụ cũng trọng sinh, hối hận vì không quan tâm công mà đồ đệ mình mới hắc hóa nên kiếp này cưng chiều hết mực. Dạng dưỡng thành dài dòng chiều chuộng, bàn tay vàng này không phải gu mình cho lắm, thụ đạo mạo thoát tục bàn tay vàng bự vcl, công cũng chả kém cạnh. Đọc tới chap 20 hơn, thấy không có gì đặc biệt nên drop.
36) Lưu lạc quân tâm
Ơ hơ hơ =))))) đọc cái này mình cảm thấy chút hối hận lại cảm thấy ừm, cũng được. Công và thụ đều dạng người bình tĩnh thông minh như nhau. Nửa truyện ban đầu là công và thụ đều có người khác, mà cặp cũ mỗi người lại đúng gu mình nữa chứ vcl. Cặp cũ của công là với thái tử nước khác aka tình thù trở mặt sau này, cặp cũ của thụ là thanh mai trúc mã yêu từ nhỏ. Cái cách tan vỡ xong hai đứa mất mát, say rượu loạn tính, làm rồi cưới nhau nó cũng hơi gượng gạo =)))) Cái cách hai đứa yêu nhau cũng nhanh như tên lửa luôn…chắc vì truyện có 20 chap thôi. Ừm, nói chung thì cũng nhẹ nhàng, nhưng mà không phải gu mình.
37) Si Tâm Tuyệt Đối
38) Đào Hoa Trái
39) Diễm Quỷ
40) Hoàn Khố
41) Thất Gia
Công như người qua đường =)))))))) Mình đọc cả truyện hóng công trổ tài, tới cuối đách thấy gì thì hết cả hồn =))))))))) Thụ kiếp trước chết dưới tay công cũ xong thì ngồi chờ công dưới âm phủ mấy trăm năm, sau được đầu thai sống lại cuộc đời. Lúc này thì thụ đã chết tâm, nhưng lòng vì việc nước vẫn còn nên luôn giúp công cũ (thái tử) đoạt được ngôi vua. Công là hoàng tử man tộc bị đưa tới làm con tin, giỏi độc dược, thẳng thắn, si tình. Thụ tính cách hào sảng, tâm kế nhiều, phong lưu, chỉ là thấy công thú vị nên làm bạn, xong bám riết. Tình cảm công thụ phát triển hợp lý, chỉ có điều công chìm nghỉm? =)))))) Không làm gì từ đầu tới cuối =))) Công cũ còn nổi bật hơn =))) Thiệt tình mình cũng tiếc công cũ vì bạn yêu thụ thật lòng, chỉ là tham vọng, không thể hi sinh mọi thứ như công mới. Mình thương bạn thụ, thật sự, từ cách bạn phong lưu, tưng tửng, tới cách bạn chỉ biết giễu cợt sự đời, giễu cợt bản thân. Bộ này với mình rất là nhẹ nhàng, plot twist về công mới cũng thú vị.
42) Thiên Nhai Khách
Phần tiếp theo của Thất Gia phía trên. Mình thích cuốn này hơn vì ít ra…vai diễn công thụ chia đều =))))))) Thụ trong này là trưởng đội ám vệ của vua, cũng xuất hiện trong Thất Gia, sau khi ly khai thì phải nhận đinh độc phong bế nội lực, sống chỉ được hai, ba năm nữa. Thế là thụ nhất quyết làm gì thì làm luôn, luôn dịch dung. Công là cốc chủ bí ẩn, bám theo thụ phần là vì mục đích thu thập đồ riêng, phần vì si tình chỉ vì xương hồ điệp của thụ gợi nhớ tới mẹ của ảnh. Hành trình hai người như chó và mèo, đánh nhau suốt ngày. Công thần kinh kêu thích thụ, kêu thụ là mỹ nhân dù ảnh đang mang cái mặt nạ xấu hoắc =))) nhưng thụ chỉ cười lướt qua, cả truyện hai đứa như bằng hữu đấu võ mồm, châm chọc nhau. Sau này nhận ra chân ý cũng cảm động, thụ không biết có thật đây là thích hay không. Ờm, tranh nhau trên dưới tới cuối truyện =))) cho tới khi công dùng khổ nhục kế, giả vờ khóc lóc làm thụ mềm lòng =)))) Cốt truyện ổn, nghiêng về phá án.
43) Khi Phản Diện nhặt được kịch bản
44) Tiền thế kim sinh hoàng phi
45) Trọng sinh chi lãnh quân noãn tâm
46) Sau khi mất trí nhớ ta và kẻ thù yêu nhau
47) Trẫm chính là không dám thú ngươi a!
48) Phương pháp sai lầm để dụ hoặc giáo chủ
49) Thiên Thu
50) Viên Tam Công Tử Trọng Sinh
Đây là một trong những bộ hiếm cmn hoi mình thấy bạn thụ không phải bị hại chết mà là hại người ta chết nên hối hận, muốn trọng sinh =))))))))))))) thụ kiếp trước vì một công khác aka hoàng đế lúc đó mà cưới công mới – chú của hoàng đế (nhưng mà tuổi cũng same same thôi, hơn hoàng đế 5,6 tuổi gì đó), xong lập mưu bức hại công rơi vào đường cùng, chết. Thụ 10 năm sống chung đã yêu công nên kiếp này quyết cắt đứt với công cũ, cũng không muốn dính công mới vì sợ công mới chết. Thụ quá thông minh, lưu manh, dụ hoặc nên lấn át cả công =))) Công thì cũng thông minh tâm cơ lắm nhưng khs trước thụ thì như mèo =))) Lý do trọng sinhkhông có nói rõ nên cũng hơi tiếc, vì plot twist này kia của truyện khá là ổn, đa số là về âm mưu cung đình và liên quan tới thân phận bạn hoàng đế thôi. Chỉ tội lúc lật hết các âm mưu hầm hố xong thì cái ending quá ư là thiếu muối luôn, như bị rush ấy. Tưởng tượng bạn đang ăn nguyên bữa thịnh soạn xong tráng miệng chỉ có cây kẹo mút, vừa ức chế vừa cảm thấy khó hiểu =)))))))
Mấy nhân vật phụ cũng cute af luôn, như bạn công chúa điêu ngoa hay bạn thân của thụ. Cơ mà pháo hôi nhiều quạ nên mình cũng nản (và tội) Cái twist gần cuối làm mình khá thích. H cũng hơi nhèo dù không tả kĩ, qua mức chap 50 là H tầm 6,7 lần, mà lâu lâu cũng hơi không hợp tình huống =)))))) Btw, chỉ có cp chính là HE chứ mấy cặp phụ khác toàn đắng xong OE.
51) Trọng sinh chi bia đỡ đạn thụ ngạo giang hồ
Nhất thụ đa công…………..
Mình cũng đếch nhớ mình vớ cái bộ này ở đâu (đm mình vớ đâu ra lắm bộ thế nhỉ), cũng không hiểu sao đọc tag np mà cũng đi đọc thử, chắc là ham của lạ đi? Và thế nào mình đọc hết cũng chả nhớ luôn =)))))))) Bộ này cũng phải đáng liệt vào hàng lắm H các kiểu, chỉ là cảm giác như H nó không có thô tục như nhiều bộ cao H (?) =))))))
Mà đa phần là vì bạn thụ rất tỉnh, rất đẹp chai trong mọi phương diện =))))))) ừ thì kiếp trước bạn vì yêu tới mức giam hãm tiểu sư đệ mình nên mới bị người ta giết chết, nên kiếp này bạn thề không đụng chữ tình nữa, sống tiêu diêu tự tại. Trong dàn harem 6 người thì chỉ có tiểu sư đệ bạn đụng tới cuối cùng, luôn tránh né. Mà thực ra bạn cũng không phải muốn H lừa tình lừa người hay cái gì, mấy đoạn H thật ra buồn cười vcd =))))))))) Bạn lỡ trúng cổ độc, mỗi lần phát tác thì muốn làm tình, mà làm thì phải nằm dưới để người ta tiết vô =)))))))))))))))) Thành ra bạn mất hết cmn mặt mũi, đụng ai là vớ.
Cốt truyện cũng…tàm tạm, chỉ là lừa, tung hỏa mù nhiều quá tới mức mình phát ngấy, thấy lộn xộn, xoay quanh bạn trưởng tôn ma giáo thoát xác hồi sinh các kiểu này kia. Nội tâm bạn thụ lâu lâu rất ngược, mấy câu tâm tình của dàn công cũng tội lắm. Nhất là khúc bạn lại lần nữa bị đâm kiếp này ngay đúng chỗ bị đâm ngày xưa, ngay đúng ngày đó ở kiếp trc, nhưng nhờ người khác yêu bạn mà cứu được. Nói chung thì…truyện coi giải trí mà không tới mức sỉ nhục người đọc =)))))))
52) Hai lão yêu quái
14 chương, ngắn, gần như không có nội dung, sảng văn. Chả biết nên nói gì vì cảm giác nếu nói sẽ spoil hết cả cái truyện (Dù thực tế chả có cmg để nói về nó). Công thụ tưng tửng như nhau, một đứa là rắn đứa là hồ ly. Mình chỉ muốn hỏi là….sao các người diễn sâu quá z…
53) Giang Nam – Mạt Hồi
Tbh với các bạn là mình từng không dám đụng, chỉ nghe kể cho vui vì mình đọc review thì sợ cái kiểu hành công vô tội vạ, hay là khắc họa thụ quá vô tình. Sau mấy tháng thì đã đọc hết truyện ok nên mới muốn thử cảm giác ăn mặn, đọc cái này. Thiệt tình là…đô ngược của cái này không làm mình quằn quại hận đời gì? Dù xem thì mình khó chịu cái cách công thụ tự ngược nhau, không nói rõ cho nhau thật. Cơ mà mình thật sự không quá thích công, mà ngược lại còn cảm thấy đau cho thụ. Thứ hành công là bà tác giả dì ghẻ, không phải thụ, thụ làm gì cũng có lý do, và lý do của thụ không đáng trách. Mình còn bất ngờ khi thụ thậm chí còn tự nhận mình có lỗi với công và cố gắng đền bù. Bản thân mình ghét tình tiết khi quan hệ mà chỉ có một bên biết, một bên ngủ say hay không tình nguyện nên có thể nói mình cực kì không thích công làm vậy. Oh welllll, người tội nhất là mẹ của công…thiệt tình là…bà không cần chết…Nếu than về plot và công thì mình có một ngàn lẻ một lời muốn nói, nhưng thôi, các bạn hãy tự mình cảm nhận ~.

54) Trầm Kích – Tô Du Bính

Thực sự tác giả này làm mình ngạc nhiên vì có thể viết cốt truyện âm mưu cung đình thú vị và mạch lạc hơn mình có thể tưởng. Có lẽ là vì mình luôn nghe người ta review truyện bà này như sảng văn, hài hước nên mình có một chút…không kỳ vọng vào nội dung. Thụ và công nằm ở hai đảng phái khác nhau trong cung, nhưng công giả trang kè kè bên thụ. Ban đầu công đúng là chỉ đi vì tiện lấy thông tin, nhưng sau đó thì không, ngay cả lúc giả trang cũng chưa từng làm hại thụ. Thụ ôn nhu điềm đạm, sắc sảo, là môn đồ của một phe trong cung, trước lỡ thích sư huynh mình nhưng chưa từng nói ra. Công thì võ công cao, tính khí trẻ con, nhìn trẻ nhưng thật ra là…(spoiler). “Ngươi bao nhiêu tuổi” là câu mà công chẳng bao giờ trả lời =)))) Nhưng chắc hơn thụ tầm mười mấy…Btw tôi yêu, thương, đau cho thụ trong này cực, cực kì nhé. Em nó dễ thương, bạo gan mà sao số khổ quá…cũng may bình dấm chua công rất cưng chiều, không tiếc phản bội luôn lại phe mình. Cốt truyện đắng, nhưng thế mới là kiểu truyện cung đình mình thích, tham lam thù hận bi phẫn yêu thương, không có kẻ xấu kẻ tốt. Đắng nhất là cái chương cuối khi trải qua chốn quan trường, nhìn đủ thủ đoạn âm mưu xong rồi bi phẫn “cáo trạng” chính hoàng đế.Vì ai thế cục như vậy? Vì ai quan triều phải tranh đấu? Kết cục hai đứa nắm tay nhau ra đảo ở cũng coi như viên mãn, nhưng cái xót xa là lý tưởng cao đẹp của tất cả đều bị làm tan đi.

 

Thực sự muốn đọc Xuất Sao phần trước bộ này, nhưng mà cứ nghĩ tới thụ là thái giám thì lại hơi…cụt hứng, cũng may là Trầm Kích không tới mức quá liên quan, dù mình biết mình bỏ qua nhiều thứ lắm.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s